Sư phụ Trần Tâm

LTS: Thơ Thiền là lĩnh vực được nhiều người đọc, quan tâm yêu thích. Sư phụ Trần Tâm là một người tu hành đắc đạo. Thơ của Ngài gắn bó với quãng đời tu hành của sư phụ. Báo NĐ&ĐS xin trích in bốn Bài thơ đã được xuất bản của Ngài.

Sư phụ Trần Tâm tại Thủ đô Phnôm - Pênh (Campuchia)

CHỊ TÔI

(Nhiều năm sau những ngày lênh đênh trên con thuyền định mệnh, sự ra đi của người chị gái là nỗi đau khổ lớn nhất suốt tuổi thơ của Sư phụ Trần Tâm).

Chị tôi bất hạnh đi rồi

Tim tôi đau nhức ai người hiểu đâu

Mẹ ơi! Mẹ ở nơi nao?

Con thương nhớ mẹ cồn cào ruột gan

Thương mẹ thương chị vô vàn

Sứ người lạnh quá, hai hàng lệ tuôn

Tuyết rơi, rơi mãi, con buồn

Cầu xin Thượng đế cứu linh hồn chị con

Chị ơi! Chị mất hay còn?

Tuyết rơi trắng cả lòng con một chiều

Đời người khổ biết bao nhiêu

Xin Thượng đế giúp con trẻ vợi bao điều nhớ thương.

Rochester – NY, 1984

 

ẢO GIÁC

Bài thơ thể hiện chân thực tâm trạng đau khổ của Sư phụ Trần Tâm trong những ngày Ngài sống tại NewYork. Chúng ta càng hiểu thêm và chân quý biết bao những gì mà vị Minh Sư đã trải qua trước khi Ngài dấn bước trên con đường tầm đạo giải thoát cho chúng sinh.

Ta sẽ quên dần đau khổ

Và không còn biết hạnh phúc là gì

Như mầm cây không cảm nhận được gió mát ngoài kia

Và hoa thơm không còn rung rinh trong ánh nắng

Sao ta cứ yếu mềm trước áp lực,

Không dám nhìn lên, không dám ngẩng cao đầu?

Đời là giấc mộng tàn, có sung sướng gì đâu

Ta sẽ lớn khôn lên hay sẽ bị chôn vùi trong cô độc?

Như loài chim bay trên không gian cao rộng

Chỉ thấy một mùa đông trong tuyết lạnh thê lương

Trọn cuộc đời ta cố gắng vươn lên

Sao Cái Ngã lại kéo ta quỵ xuống

Tuổi ta nhỏ, giọt lệ chảy dài mằn mặn

Đời là gì? Sao đắng ngắt trong ta

Tình là gì? Sao ta cứ mãi thờ ơ

Chua xót thế, ơi muôn sinh muôn loại!

Phật – Bồ Tát! Con quỳ xin các ngài

Con tha thiết xin Ngài nói đôi câu…

Ở ngoài kia, một vùng tuyết trắng phau

Con không lạnh, nhưng tâm nhiều phiền não

Đỉnh núi sau nhà, tuyết bay trong gió bão

Đỉnh núi này hình như là ảo giác mà thôi

Ta muốn vượt qua nhưng chưa biết phải làm sao!?

Đời là vậy: Sống rồi sẽ phải chết!

Con lạnh lẽo cô đơn quá, con xin Phật – Bồ Tát

Xin Ngài đến với con, con đau khổ biết bao

Ngài ở đâu? Con biết tìm Ngài phương nao?

Con muốn bay lên mà sao càng quỵ xuống…

Đời là bể khổ, mùa đông dài ảm đạm

Con tìm nơi đâu mới gặp được Phật Trời???

Rochester – NY, 1985

VÔ ĐỀ

Bóng trăng rằm con ngồi thầm nguyện

Phật ở nơi nào? Chúa nơi nao?

Đêm nay trăng tròn sao sáng quá

Hạnh phúc xa vời, tựa chiêm bao

Con những muốn tìm đường giải thoát

Sao lại cứ mãi trong vô minh?

Đêm nay trăng tròn da diết quá

Hạnh phúc nơi đâu? Tự hỏi mình…

Đồng bào Việt Nam và Campuchia lưu luyến tiễn chân vị Minh sư sau buổi thuyết giảng của ngài.

NGƯỜI PHẢI CHỊU

Sư phụ Trần Tâm đã thể hiện tất cả nỗi lòng xót thương cho những số phận bất hạnh của người tỵ nạn Việt Nam trọn vẹn trong bài thơ này.

Nghiệp chướng gì đây người phải chịu?

Sao mà đau khổ vậy, chị, cô ơi!

Chuyện năm xưa ám ảnh ta mãi không thôi

Người thì khóc, kẻ kêu la thê thảm

Trẻ thơ gọi mẹ, kêu cha trong khiếp đảm

Lòng ta đau nhức, biết làm gì đây?

Sao ta cứ nghe mãi những lời này

Tai không dứt những lời rên thảm thiết

Thân con gái làm chi cho thiệt!

Nếu phải chết thay người, ta cũng quyết thế thân

Bây giờ đây tim ta vẫn đau nhức muôn phần

Khí nhớ lại chuyến tàu hôm xưa ấy

Vết thương lòng ta cứ luôn cựa quậy

Lênh đênh biển cả – chuyến tàu bất hạnh, đau thương.

Rochester – NY, 1984

 

Tin mới hơn